XtGem.com

WhyNotMe.Wap.Sh
Bà Rịa-Vũng Tàu Wap✴Hẹn Ngày Hội Ngộ
HOMEGame ApkPhòng Chát
DEVIL Kẻ đáng thương nhất ko phải kẻ thiếu thốn tình cảm mà chính là kẻ có rất nhiều mà ko biết trân trọng nó.


- Phú nhận thiết kế giao diện wap, tạo logo web, chỉnh sửa code, tạo wap html, fix lỗi filelist xtgem, PS, RIP nick Fb người khác,hỗ trợ các phát sinh lỗi về phần mềm điện thoại...Giá chỉ từ 50k Liên hệ sđt: 01258.233.581 - 0868.103.204 Có thể free nếu vấn đề nhỏ...!
↓↓ > > >
avatar q ღ•.Devil Phú.•ღ
Admin [ON]
#1

Thông Tin Bài Viết

Đọc Truyện Teen - Này anh! Tôi không phải là ôsin- Posted by:
- Bài viết: Đọc Truyện Teen - Này anh! Tôi không phải là ôsin
- Ngày đăng:2014-07-17
100/100 cho 1 XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49983034
Visits Today: 56326
This Week: 484795
This Month: 1977480

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

bình chọn



Nó nghe loáng thoáng hắn nói cô gái kia tên Amy.

- Bây giờ em đã về rồi mà, anh không thể cho em một cơ hội nữa sao?

- Muộn rồi.

( Nói thực, đoạn này ta viết chính ta còn cảm thấy nó hơi sến ).

Hắn mặc kệ Amy vẫn đang ngồi đó mà đi vào nhà. Nó nhìn Amy, bất chợt bắt gặp ánh mắt của cô đang nhìn mình, nó vội lảng sang bên khác. Amy mỉm cười nhìn nó rồi bước lại chỗ nó ngồi.

- Chào cậu. Cậu là giúp việc của anh Steven đúng không? – Amy nói rất nhẹ nhàng, khác hẳn với cái tên trời đánh kia.

Nó mỉm cười chào lại.

- Ừ, bạn là bạn gái tên đó hả?

- Không hẳn là vậy. Mình chỉ là một người thừa – Amy cúi mặt xuống nghịch nghịch ngón tay.

Khi ở gần mới nhìn thấy hết được Amy. Cô rất xinh, mái tóc dài bồng bềnh, cách ăn mặc rất phong cách, lại thêm giọng nói trầm ấm, nhưng điều đó cũng đủ để trở thành một người con gái hoàn hảo trong tất cả những tên con trai. Vậy mà tên kia….. Haizz! Đúng là đồ chảnh. Mỡ dâng đến miệng mèo mà còn chê.

- Mình sẽ giúp cậu.

Không hiểu thế nào mà lúc đó nó lại có thể nói ra câu như vậy.

- Không được đâu. Steven, anh ấy chưa bao giờ nghe ai cả, ngoài chủ tịch.

- Có vẻ như cậu rất thích hắn? – nó nhíu mày hỏi.

- Ừm, có thể người khác cho là tớ đùa giỡn, nhưng tớ thích anh ấy là thật.

Nó khẽ thở

dài.

- Haizz! Tớ thật không hiểu nổi cậu, hắn ta thì có gì mà cậu thích chứ. Một tên chảnh chọe, vô nhân đạo, mà còn hay bức hiếp người khác nữa chứ.

Nghe nó nói xong một tràng những tính xấu của hắn, Amy bật cười thành tiếng.

- Có vẻ như cậu không thích anh Steven lắm nhỉ.

- Không phải là không thích mà là cực kì ghét. Nhưng vì cậu thì tôi sẽ giúp.

- Vậy….. cậu giúp tôi lấy lại được tình cảm từ Steven nhé.

- Ừm, tôi sẽ giúp cậu.

Tuy nói là giúp nhưng trong lòng nó lại đau thắt lại. Là cảm giác gì?

++++++++++++

- Alissa, sao giờ này mà vẫn chưa có đồ ăn sáng hả? – hắn lật tung chăn nó lên hét vào tai nó.

- Thì anh tự làm đi, sao cứ phải gọi tôi hoài à, mệt quá – nó lại chùm chăn lên đắp kín.

Hắn lắc đầu ngán ngẩm rồi đi ra ngoài, xuống nhà làm đồ ăn sáng. Sau khi biết chắc là hắn đã đi khỏi phòng, nó mới dám ngồi dậy. Trên khuôn mặt nó lúc này lẫn lộn những cảm xúc khác nhau, vui buồn lẫn lộn. Sự lựa chọn của nó…… là đúng hay sai…..

Vào bếp, hắn thấy có dáng người thân thuộc. Những kỉ niệm của 1 năm trước lại ùa về.

.

.

.

- Amy, em đang làm gì vậy?

- Em làm đồ ăn cho anh – Amy quay sang cười với hắn.

- Vợ anh đảm đang quá à – hắn vòng tay từ đằng sau ôm cô.

- Xì, ai đồng ý là vợ anh chứ – cô véo mũi hắn.

- Em dám không đồng ý không?

Hắn đẩy cô ngồi xuống cái ghế bên cạnh, đặt lên môi cô một nụ hôn…..

.

.

.

Người con gái trước mặt hắn vẫn đang mải mê. Cô vẫn như ngày nào, vẫn xinh đẹp và đảm đang như vậy, nhưng trái tim kia thì đã thay đổi. Hắn bươc đến bàn ăn rót nước.

- A, anh dậy rồi à. Em đang làm đồ ăn sáng cho anh – Amy mỉm cười nhìn hắn.

- Không cần đâu, hôm nay anh không ăn sáng.

Nói rồi, hắn khoác áo và ra xe. Bỗng nghe tiếng Amy từ trong nhà phát ra, không phải là lại đứt tay chứ. Hắn chạy vội vào nhà. Quả đúng như hắn nghĩ, Amy bị dao cứa một vết khá sâu. Hắn đưa tay cô lên ngậm để cầm máu. Amy nhìn hắn ngạc nhiên, rồi từ ngạc nhiên chuyển sang trầm ấm. Em biết anh vẫn yêu em!

Bên ngoài cánh cửa bếp, nó nhìn đôi trai gái bên trong tự cảm thấy vui. Mà không phải là vui, có thể là cảm giác ghen tức, không phải, là cảm giác buồn. Nó vò đầu bứt tai, lúc này nó không còn biết làm gì nữa.

++++++

- Hôm nay anh không đi làm hả? – nó vừa uống nước vừa hỏi hắn đang đọc báo ngoài ghế sa lông.

- Hôm nay Amy bị ốm nên tôi ở nhà, cô đi chợ, tí nữa về nấu cơm – hắn vật lật giở tờ báo trong khi nói.

Tên này, càng ngày càng quá quắt, không tôn trọng người khác gì cả. Nếu không phải vì Amy thì tôi đã đánh chết anh ngay tại đây rồi. Nó nói thầm rồi đi lên lầu. Mặc quần áo, nó xuống nhà.

- Cô đi đâu đấy? – hắn ngẩng lên nhìn nó.

- Đi làm – nó không thèm nhìn hắn, nói trong khi buộc dây giày.

- Cô làm ở đây rồi còn làm gì nữa?

- Này, chứ anh tưởng tôi nhàn rỗi lắm hả.

- Cô làm gì?

- Làm gì kệ tôi, anh quan tâm làm gì.

Buộc xong dây giày, nó đứng lên đi ra ngoài, đóng cửa cái Rầm. Hắn nhún vai tỏ vẻ không hiểu gì.

Tên điên, tên khùng, tên đầu đất, tên…… Đang định nói tiếp, nó nhìn xuống dây giày lại bị tuột.

- Sao đến mày cũng muốn chọc tức tao luôn hả!!!!! – nó đành phải cúi xuống buộc lại dây giày.

Một bóng đen che khuất ánh sáng của nó, nó ngẩng lên. Một khuôn mặt điển trai đập vào mắt.

- Lâu rồi không gặp em, Alissa!



Chương 5: Thanh mai trúc mã


- Anh Joe, sao anh lại ở đây – nó nhảy cẫng lên.

Joe là bạn thân của Andrew, nên nó cũng thân với Joe. Hồi nhỏ, bọn bạn hay trêu nó và Joe là thanh mai trúc mã, nó cũng không biết thanh mai trúc mã là cái gì nên hồi đó chỉ biết cười cùng. Đến bây giờ nó cũng chả quan tâm đến chuyện đấy lắm. Joe với nó thân nhau từ nhỏ nên nó hiểu rõ tính Joe. Anh là con người đa cảm, nhưng không bảo giờ để lộ cảm xúc cho người ngoài thấy, bên ngoài là một vỏ bọc hoàn hảo.

- Anh mới về nước. Biết em đang làm ở đây nên anh ghé

qua.

- Anh gặp anh Andrew chưa? Em đưa anh đi – nó khoác tay Joe kéo đi.

————-

- Andrew, anh Joe đến này.

Sau khi bị bà Elena phá tan tành ngôi nhà cũ. Ba anh chị em nó chung tiền mua một căn biệt thự nhỏ ở gần tòa soạn chỗ nó làm. Vì tiền lương của ba anh chị em cũng khá khẩm nên không phải lo về việc ăn mặc. Andrew nghe tiếng của nó, đang ăn tí nữa thì nghẹn, vội chạy ra.

- Mày đi đâu mấy ngày hôm nay mà không……. – chưa nói hết câu, anh nhìn thấy Joe ở đằng sau nó.

- Hì, chào, lâu không gặp mày – Joe giơ tay chào Andrew.

Andrew bất ngờ quá, thiếu điều mắt bị lộn tròng. Rồi anh lấy lại được bình tĩnh, lao đến quàng vai bá cổ thằng bạn thân.

- Thằng này, trông mày khác quá, cũng 4 năm rồi còn gì. Dạo này làm ăn thế nào…….. – Andrew vẫn lải nhải rồi kéo tuột thằng bạn thân vào bàn.

Joe vẫn phải cố gượng cười vì thằng bạn lắm điều này.

- Laura, Alissa, đi mua đồ ăn về đây. Hôm nay chúng ta phải mở tiệc ăn mừng đón bạn mới chứ.

- À thôi không cần đâu. Tao về bây giờ mà – Joe cố gắng từ chối.

- Sao lại về, mày phải ở đây ăn cùng bọn tao cho vui, lâu rồi không gặp lại mày mà…… – Andrew vẫn luôn mồm.

Nó cười, đúng là bó tay với ông anh. Quay sang Laura, nó thấy Laura có vẻ hơi buồn. Một lúc sau, Laura đăt đụa xuống, khẽ thở dài rồi tháo tạp dề ra.

- Chị đi đâu vậy? – nó hỏi.

- Chị đi ra chợ xem có gì không, mày ở nhà tí nữa chuẩn bị đồ ăn.

Thấy tình hình Laura có vẻ không ổn, nó vội đi theo sau.

Laura đi một vòng các khu chợ, chả có gì để mua vì đi chợ muộn quá nên đóng hết cửa. Cô đánh quay ra siêu thị, nói là đi chợ nhưng nhìn cô không tập trung gì cho lắm. Bước chân cô vẫn cứ bước trong siêu thị, không biết nên dừng chân ở đâu. Một bóng người đi ngang qua, đập vào vai cô. Laura quay lại, bắt gặp một gương mặt quen thuộc, là David, bạn trai cũ của cô. Nó đứng từ xa có thể cảm nhận rõ tay Laura đang run.

- Ô mô, chạm phải người ta còn không xin lỗi, lại còn đứng nhìn trân trân thế nữa chứ – cô bạn gái đứng bên cạnh David lên tiếng.

Laura liếc cô gái đó rồi đi thẳng. Bỗng bàn tay cô bị một bàn tay ai đó bóp chặt. Cô ngoảnh lại, là tay David. Những đường gân trong mắt David vằn đỏ, có thể thấy Laura đang khó nhọc rút tay mình ra khỏi bàn tay của David.

- Anh nghĩ anh đang làm gì vậy? – Laura cất giọng nói lạnh như băng, mắt hơi rơm rớm.

- Mau xin lỗi cô ấy đi – David hất mặt về phía cô gái bên cạnh.

Laura nhìn sang bên cô gái đó. Cô ta không xinh bằng cô, tại sao David có thể đối xử với cô như vậy chứ.

- Mau bỏ tay tôi ra – Laura trợn trừng mắt nhìn David – anh biết tôi là ai chứ, tôi là con gái chủ tịch Steven, anh làm gì tôi thì anh phải biết hậu quả rồi đấy.

- Ha, cô nghĩ cô vẫn là đứa con gái trong mắt ông ta sao. Bây giờ ông ta chỉ cần tiền và gái, vậy thôi – bàn tay David siết mạnh hơn.

- Anh dám…… – Laura gằn giọng.

…….. C H Á T……….

Một cái tát như trời giáng vào mặt David. Không phải là từ tay Laura, vì dù có căm ghét anh đến cỡ nào cô cũng không thể tát anh, vì cô yêu anh. Như vậy, cái tát chỉ có thể là từ tay nó.

- Con ranh này – David chuyển hướng sang nó.

Anh túm tóc nó giật ngược về phía sau. Nó vẫn không có một biểu hiện gì gọi là sợ hãi, mà ngược lại nó cười khẩy rồi nói bằng một giọng lạnh đạm.

- Đừng nghĩ tôi là con gái mà coi thường, một đứa con gái với huy chương vàng karate và 4 năm học pencasilas, không đáng để anh coi thường đâu.

Dứt lời, nó lật ngược lại tình thế, vật David xuống sàn rồi đạp lia lịa lên người anh ta.

- Cái này là dành cho những gì anh đã đối xử với chị tôi. Cái này là dành cho những gì cậu đã nói ban nãy về bố tôi. Cái này là dành cho….. – nó vừa nói vừa đạp anh ta như để xả cơn tức.

Sau một hồi, khi người David bầm tím, nó mới tha cho anh ta.

- Đừng bao giờ động đến gia đình tôi.

Nó nói đúng một câu như vậy rồi bị công an khu vực tóm đi vì tội gây mất trật tự

nơi công cộng.

++++++++

Ngồi trong đồn công an, nó và David vẫn không yên, đấu nhau bằng ánh mắt. Chỉ khi bị ông cảnh sát nhắc trật tự thì cả hai mới thôi. Một lúc sau, thấy Laura chạy đến, dẫn theo cả Joe và Andrew xin cho nó về.

Trên đường về, nó vẫn không thôi lẩm bẩm chửi rủa, bị Andrew gõ cho mấy cái vào đầu.

- Chị xin lỗi, chị tại chị mà…….

- Chị em hoạn nạn có nhau. Sao em có thể để chị cam chịu thế được. Sao phải xoắn, mà xoắn là phải duỗi – nó nói vừa nói vừa cười để không khí bớt căng thẳng.

Có thể nhờ có nó mà bao năm qua sống cùng bố trong ngôi nhà đó mà Andrew và Laura mới không bị trầm cảm vì cái tính nghiêm khắc của ông Steven. Laura lau nước mắt, cũng cười nói nhiều hơn lúc ban sáng. Nó nhìn xuống đồng hồ. Hả, trời đất ơi, đã 4h chiều rồi, nó phải về đi chợ mau không tên điên kia lại lắm mồm. Mà nhắc đến tên điên đó là lại nổi máu điên mà.

- Thôi xin lỗi mọi người. Mọi người cứ đi ăn đi, đến giờ em phải đi làm rồi.

- Ơ kìa…… – Andrew chưa kịp nói gì thì nó đã chạy vèo đi mất – haizz, con bé này, mà thôi Joe, mày đi ăn cùng bọn tao cho vui – Andrew vỗ vỗ vai Joe.

- À thôi, tao hôm nay cũng có việc rồi, để khi khác nha – dứt lời anh cũng chạy đi theo sau Alissa.

- Ơ kìa, lại được cả mày nữa – Joe chạy đi rồi, Andrew vẫn còn í ới đằng sau.

Chạy đến chỗ Alissa, Joe dừng lại.

- Ơ, sao anh không đi ăn cùng mọi người?

- Anh muốn đi theo em hơn – Joe cười.

- Em bây giờ phải đi chợ rồi về nấu cơm cho tên điên kia nữa.

- Em làm giúp việc hả? – Joe nhíu mày hỏi.

Nghe Joe hỏi thế, nó vội bịt miệng lại vì biết là mình lỡ lời.

- Sao đang làm nhiếp ảnh lại chuyển sang làm cái nghề này?

- Thì em vẫn đang làm nhiếp ảnh đó chứ. Chẳng qua cái nghề này là em bị ép buộc thôi – nó vừa đi vừa nói.

- Ừm, thôi em muốn làm gì tùy em, anh không nói nữa. Mà bây giờ anh phải về công ty rồi, khi khác gặp lại em vậy.

- Anh vẫn thế, lúc nào cũng công việc. Thôi anh đi đi.

Joe đi thì điện thoại trong túi nó khẽ rung. Là hắn gọi, nhìn đồng hồ thì đã 4h15, chết rồi, nó nhấc máy.

- Alo, hôm nay cô không phải đi chợ đâu, tôi đưa Amy đi dự tiệc, cô ăn một mình đi – hắn nói đúng một câu như vậy rồi cúp máy.

Nó thở dài, lại có điện thoại từ Joe.

- Aliss à, em giúp anh một chuyện nhé!

- Chuyện gì thế anh?

- Tối nay anh có bữa tiệc với đối tác, họ lại muốn anh dẫn bạn gái đi. Mà anh thì kiếm đâu ra, nên em giúp anh nhé.

- Nhưng mà…….

- Vậy nhé, tí nữa anh sẽ cho người mang đồ sang cho em. Tối anh sẽ qua đón em.

Nói rồi, Joe cúp máy. Nó lại thở dài, hôm nay quả là một ngày bận rộn……



Chương 6: Gặp nhau phải chăng là duyên số


Nó về nhà, nằm vật lên ghế sa lông, bật TV, giờ này là giờ thời sự, chả có gì để xem, nó bật các kênh khác nhau và chả dừng cố định ở một kênh nào cả. Mà khoan, Joe bảo sẽ gửi đồ đến cho mình, mà là đồ gì? sao Joe biết địa chỉ này mà gửi đến? Đúng lúc đó có tiếng gọi cửa. Chạy ra mở cửa đập vào mắt là một hộp quà to tướng, đằng sau là người chuyển phát nhanh.

- Xin hỏi cô có phải là cô Alissa??

- Vâng, tôi là Alissa, anh là người chuyển phát nhanh?

- Vâng, cậu Joe gửi cho cô cái này, mời cô kí vào đây.

- Rồi, cảm ơn anh – nó đóng cửa rồi đi vào nhà.

Mở cái hộp to tướng ấy ra, bên trong là một chiếc váy màu hồng tím với một đôi guốc cùng tông màu với cái váy. Chắc cái váy này phải đắt lắm. Nó đã từng mặc rất nhiều đồ hiệu đáng ra cả tý bạc trên người nhưng với hoàn cảnh của nó như bây giờ không đáng để mặc cái váy này. Nhưng đã nhận lời với người ta rồi chẳng nhẽ hủy, thế thì mất lịch sự. Thôi thì đành đến chỗ đó vậy. Nghĩ rồi nó đứng dậy và đi chuẩn bị đồ đạc.

.
.

7h30.

You raise me up, so I can stand on mountains……. You raise me up, to walk on…..

Nó nhấc máy, bên kia một giọng nam trầm ấm vang lên.

- Alo, em xuống nhà đi, anh đang đợi dưới nhà – là

Joe

- Vâng.

Nó chỉnh lại quần áo rồi chạy xuống nhà. Khóa cửa cẩn thận, nó nhẹ nhàng tiến đến xe của Joe. Joe nhìn nó ngẩn người trong giây lát. Hôm nay nó trang điểm nhẹ nhưng vẫn nổi bật được khuôn mặt trắng hồng. Sau một hồi ngơ ngẩn, anh cũng lấy lại được bình tĩnh mở cửa xe cho nó. Nó vào xe, cảm thấy hơi khó chịu với cái váy đang mặc. Joe nhìn nó bật cười thành tiếng.

- Sao? Nhìn em kì lắm sao mà cười?

- Không có gì. Chỉ là tự nhiên thấy buồn cười thôi – Joe lại cười.

Anh tra chìa khóa rồi phóng xe đi.

Dừng lại trước một tòa nhà sang trọng, anh chạy xuống mở cửa cho nó. Nó bước ra, ngước mắt nhìn khung cảnh diễn ra trước mặt, trang hoàng và lộng lẫy, trong đời nó đã từng tham gia không biết bao nhiêu bữa tiệc, nhưng một bữa tiệc quy mô thế này thì đây là lần đầu tiên. Khoác tay Joe đi vào trong đại sảnh đón khách, vì là một tiểu thư từ khi còn nhỏ nên nó biết cách ăn nói sao cho giống là một dân quý tộc, nhưng cái kiểu chào hỏi khách sáo này làm nó thấy khó chịu.

Nó xin phép vào trong trước. Nhìn bên ngoài đã thấy hoành tráng, ai ngờ vào trong nó càng cảm nhận như mình đang đứng trước một đồng cỏ mênh mông. Không ngờ Joe lại bỏ tiền ra thuê một nơi như thế này để tổ chức tiệc tùng. Nó biết Joe là người rất hào phóng, nhưng chỉ không thể tưởng tượng nổi cái hào phóng của anh lại đến mức này thôi. Mà thôi không nghĩ ngợi nhiều nữa, cái chính nó muốn đến đây là để ăn, bụng nó đang xôi lên ùng ục biểu tình. Bước đến bàn ăn gần nhất, nó lấy đũa gắp, vì đây là tiệc buffet nên không thiếu món gì, nó nhìn đã thấy thèm.

Bên ngoài cửa, một đôi trai gái khoác tay nhau bước vào đại sảnh.

- Anh Steven, rất vui được gặp lại anh. Hôm nay còn đưa cả bà xã đến sao – Joe cố tình dùng giọng nói đểu.

- Ồ, vậy bà xã anh đâu nhỉ – hắn cũng nói đểu lại Joe.

- Cô ấy đang ở trong kia tiếp khách, tí nữa tôi sẽ đưa cô ấy ra để tiếp đón anh – Joe xòe tay ra bắt tay hắn.

- Vậy thôi, anh cứ ở đây tiếp khách, tôi vào trong kia, tí nữa đến giờ chúng ta sẽ kí hợp đồng – hắn nói rồi dẫn Amy vào trong.

Trong lúc cuộc chào hỏi ngoài đại sảnh diễn ra thì ở trong phòng nó đã nó căng. Nó đi loăng quăng tham quan. Phải công nhận, Joe lúc nào cũng chu đáo. Một bóng người quét ngang qua nó, đập vào vai, khiến nó hơi mất thăng bằng. Quay lại, bắt gặp ánh mắt của người kia. Cả hai đểu không khỏi ngỡ ngàng. Rồi tự ngỡ ngàng chuyển sang mất tự nhiên, nó cúi mặt xuống, xin lỗi hắn rồi bước đi thẳng. Ánh mắt màu ngọc bích của Amy đã chứng kiến tất cả sự việc. Ánh mắt đó bỗng sắc lên.

Alissa, cô vẫn nhớ lời hứa với tôi chứ……. cô chỉ có thể giúp tôi……

.
.
.

Nó chạy ra vườn ngồi. Vì tất cả đang ngồi trong phòng để xem cái màn kí hợp đồng nên không ai ở ngoài vườn. Một mình nó ở ngoài này, không gian yên tĩnh nên nó cảm thấy dễ chịu.

Nó bắt đầu nghĩ ngợi vì những gì diễn ra ban nãy. Sao hắn lại có mặt ở đây. Chẳng nhẽ bữa tiệc hắn nói qua điện thoại lúc chiều là chỗ này sao. Haizz! Biết thế mình chả thèm nhận lời Joe, tự nhiên gặp thằng cha điên đó ở đây, mất cả hứng. Nó lắc đầu. Joe nhẹ nhàng bước đến sau nó định bịt mắt nó.

- Ê anh Joe, em biết là anh đấy – nó quay người lại.

- Sao biết là anh? Em vẫn thế nhỉ, lúc nào cũng bắt thóp được anh – Joe chán nản ngồi xuống cạnh nó – mà sao không vào kia, ngồi ngoài này làm gì?

- Ngoài đó toàn bạn bè anh, em vào làm gì? – nó thở dài.

- Thôi, đi ra đó cùng anh, anh giới thiệu em – chưa kịp để nó từ chối hay đồng ý anh đã kéo tuột nó vào trong.

Kéo nó lên trên bục, Joe đập đập mic.

- E hèm! Nhân ngày hôm nay tôi cũng xin giới thiệu một người. – anh kéo nó vào đứng sát cạnh mình – Đây là Alissa, và cũng là bạn gái của tôi.

Bên dưới vang lên tiếng vỗ tay rầm rập. Nó tròn mắt quay sang nhìn Joe, anh mỉm cười nhìn nó. Bên dưới, ở một góc trong gian phòng, hắn đang nhìn nó, hắn cũng vô cùng

ngạc nhiên, hắn nắm chặt tay, móng tay đâm vào da thịt gần như muốn bật máu. Bên cạnh, Amy nhếch môi, một nụ cười nửa miệng xuất hiện trên môi cô, ánh mắt sắc lạnh ban nãy lại ánh lên.

Alissa, cô đã không để tôi thất vọng…… Coi như tôi nợ cô một lời cảm ơn……



Chương 7: Ích kỷ


Nó vùng vằng đi ra ngoài. Joe cứ chạy theo sau nó năn nỉ xin nó tha lỗi.

- Em làm sao vậy? Anh đã xin lỗi rồi mà. Mà chuyện đó thì có gì to tát đâu mà em phải cáu thế???

- Hừ, chuyện đấy mà không to tát à. Anh có biết em ngượng thế nào không – nó nói vẫn không quay mặt lại.

- Thôi mà Aliss, cho anh xin lỗi nha, nha!!!! – Joe vòng qua đằng trước mặt nó, chắp hai tay lạy.

- Không!!!! – nó nói dứt khoát rồi hùng hổ đi trước.

- Này! Em mà không tha cho anh thì em sẽ phải hối hận đấy!!!

- Anh làm gì em???

Joe cúi xuống, đặt lên môi nó một nụ hôn.

Dời môi, Joe cười tươi.

- Thế nào? Bây giờ thì được rồi chứ?

- Anh…… – nó đưa tay lên môi rồi trợn trừng mắt nhìn Joe – TRẢ LẠI FIRST KISS CỦA EM ĐÂYYYYYYYYYYYYYYYYYY!!

Nó và anh cứ đánh nhau trên đường đi về nhà. Ở một góc trên phố, bóng một chiếc BMW vẫn đậu ở đó chứng kiến tất cả mọi việc. Tay hắn nắm chặt, móng tay lại một lần nữa đâm vào da thịt, giống như nó vừa đâm một mũi kim vào tim hắn.

.
.
.

Anh đã quá nhát phải không Aliss…..

Tại sao em không ngồi yên……

Tại sao em không phải là em như trước đây…….

Có phải anh đã quá vội vàng?

Hay….. Phải chăng anh đã quá ích kỉ???

.
.
.

- Anh thích Aliss? – Amy ngồi bên cạnh bỗng lên tiếng hỏi.

- Em không cần biết – hắn ngả đầu ra sau ghế.

- Anh không dấu nổi mắt em đâu – Amy quay sang nói với hắn.

- Em biết từ lúc nào – hắn ngồi thẳng dậy nhíu mày hỏi Amy.

- Không có gì có thể dấu nổi em đâu – Amy mỉm cười nhưng nụ cười đó vụt tắt, thay vào đó là một cái nhếch mép – ….. nhưng mà…. em sẽ không cho cô ta cơ hội đâu…. ngay từ đầu anh đã không có quyền lựa chọn……

Hắn chỉ biết nghe và ngạc nhiên. Hắn không thể ngờ một cô gái hiền lành như Amy lại có thẻ nói ra những lời lẽ như vậy. Môi hắn xuất hiện một nụ cười nhạt. Lẽ nào ngay từ đầu, tất cả là do hắn sai.

++++++

Nó không cho Joe đèo hẳn đến tận nhà, vì nó muốn đi bộ một mình trước khi vào nhà. Lang thang một mình trên bãi biên, không biết bước chân đang đi đến đâu. Bây giờ nó lại thấy thú vị khi có nhà sát bờ biển, biết vậy trước kia cũng chuyển đến đây cho rồi. Đang nghĩ vơ vẩn, nó bị ánh đèn của một chiếc BMW chiếu thẳng vào mắt. Nó nheo mắt đồng thời đưa tay lên che ánh đèn. Nó cố gắng nhìn xem ai là chủ nhân của cái xe này.

“Bíp… bíp…”

Tiếng còi xe ô tô vang lên.

- Này! Đồ heo ngố!!! Mau về mở cửa cho tôi để tôi dắt xe vào – hắn thò đầu ra cửa sổ hét to.

Nó lờ mờ nhận ra giọng nói của hắn.

- À….. ờ…… – nói ậm ừ rồi chạy vào mở cửa.

Hắn lái xe và gala rồi chạy xuống mở cửa cho Amy. Đóng cửa xong, nó quay ra, thấy hắn đang đỡ Amy xuống nó định lên tiếng hỏi thăm Amy thì hắn đã lên tiếng trước.

- Amy uống nhiều rượu quá, cô vào pha cho cô ấy một cốc nước cam giúp tôi!

Nó lại ậm ừ rồi chạy nhanh vào nhà. Vô thức trên khóe mắt có gì đó nóng hổi lăn xuống má. Nước mắt?!? Aliss, mày đang khóc vì cái gì cơ chứ, đừng mà! đừng rơi nữa, tao xin mày đấy! đừng khóc nữa. Nó cố gắng ngăn không cho những dòng nước mắt kia lăn. Hắn bước vào bếp, đứng tựa vào cửa.

- Cô không thể nhanh hơn được hả?

Nghe thấy giọng nói của hắn, nó vội vàng đưa tay lên lau nước mắt.

- Hay là cô nhớ tên giám đốc kia quá nên không tập trung được?!? – hắn nói giọng như đang ghen.

Nó sững người khi nghe hắn nói vậy.

- Anh nói vậy là có ý gì? – nó quay người lại nhíu mày hỏi.

Hắn khoanh hai tay trước ngực, vẻ mặt như không có tội.

- Điều đó, cô mới phải là người hiểu rõ nhất chứ sao lại hỏi tôi. Có vẻ như cô chỉ có thể đến thế là cùng.

Cặp với đại gia, nhận tiền, chấm hết. Tay giám đốc đó có vẻ là rất chiều cô – vẻ mặt hắn tuy không biểu hiện gì nhưng ánh mắt hắn thì đang rất mong chờ một lời giải thích từ nó.

Nó nắm chặt tay, móng tay đâm vào da thịt, khóe mắt lại bắt đầu rơm rớm nước mắt.

- Tôi nói cho anh biết, chúng tôi không có quan hệ gì cả.

Hai từ “chúng tôi” lại một lần nữa khiến tim hắn thắt lại. Khóe môi hắn lại xuất hiện một nụ cười nhạt.

- Cô tưởng mắt tôi bị mù chắc mà không nhìn thấy cô và tên đó hú hí với nhau? – có vẻ như cơn ghen đã khiến hắn không kiềm chế nổi bản thân nữa.

…. C H Á T….

Một cái tát từ tay nó giáng xuống mặt hắn.

- Anh không được nói Joe như vậy và anh cũng không có quyền gì tham gia vào đời sống riêng tư của tôi cả – nó hét lên – kể từ bây giờ, hợp đồng giữa tôi và anh coi như chấm dứt – nó nói dứt khoát rồi khoác áo đi thẳng ra cửa.

.
.
.

Anh luôn làm những gì anh muốn…..

Không bao giờ để tâm đến người khác…..

Em thật ngu ngốc….. Thật ngốc…..

Lần này….. hãy làm nốt những gì anh muốn…….

.
.
.

- Aish~!

Hắn đập cái bát xuống nền nhà, hắn đập phá tất cả những gì có thể phá. Ngồi thụp xuống.

- Anh thực sự….. đã quá mệt mỏi rồi Aliss ạ!!!

Đằng sau cánh cửa bếp, vẫn là ánh mắt ngọc bích ấy, vẫn cái ánh mắt sắc lạnh ấy, lại một lần nữa tham vọng. Lại là một nụ cười nửa miệng trên môi.

Trò chơi mới chỉ bắt đầu mà thôi…… Aliss, cô sẽ phải là người thua cuộc….. Nhất định là thế……



Chương 8: Cocktail start love


Nó đi đến bar. Ngồi nhìn mọi người nhảy, nó uống rượu, nhưng không nhiều, nó không có cái quan niệm, cứ khi nào nào buồn là phải uống thật nhiều rượu để quên. Chỉ là vài chén rượu nhỏ, không mạnh.

- Cô đang buồn? – anh chàng vừa làm cocktail bên trong quầy vừa hỏi nó.

Nó hơi bất ngờ khi có một chàng trai chủ động làm quen. Nhưng ngay lập tức lại chuyển về tâm trạng như ban đầu.

- Có thể nói là vậy? – lại là một nụ cười nhạt, nhưng lần này là ở trên môi nó.

Nó xoay xoay ly rượu. Anh chàng kia đặt một ly cocktail màu đỏ trước mặt nó. Nó ngạc nhiên hết nhìn anh chàng kia rồi lại nhìn xuống ly cocktail.

- Nếu cô buồn thì uống cái này đi, cô là người đầu tiên được thử thí nghiệm mới của tôi đấy – anh chàng khoanh hai tay nhìn nó.

Nó nhướn mày, không hiểu anh chàng kia có ý gì mà lại nhiệt tình đến thế. Nó nhấp một ngụm, cảm thấy đăng đắng ở đầu lưỡi rồi dần dần ngọt hơn. Bỗng dưng cảm thấy thú vị với loại cocktail này.

- Tên loại cocktail này là…..? – nó hỏi anh chàng vừa pha cho nó ly cocktail này.

Anh chàng kia mỉm cười nhìn nó.

- Start Love, bắt đầu một tình yêu luôn có sự cay đắng nhưng lại luôn rất ngọt ngào, cô thấy cái tên này đúng chứ? – anh chàng kia cầm ly cocktail đỏ trên tay xoay xoay.

Nó mỉm cười, đúng, bắt đầu một tình yêu luôn có cả sự cay đắng và ngọt ngào.

- Rất đúng – xòe tay ra trước mặt chàng trai kia – em là Alissa, rất vui được làm quen với anh.

Anh chàng kia cũng bắt tay lại và mỉm cười.

- Còn anh là Ray, rất vui được gặp em.

Màn chào hỏi kết thúc, nó lại rơi vào tâm trạng như ban đầu.

- Nhìn em giống như đang thất tình? – Ray cố tình bắt chuyện.

Nó cười nhạt.

- Có thể coi là như vậy.

Sàn nhảy bắt đầu thưa hơn rồi dần dần không còn một ai, tiếng nhạc thập thình ban nãy bây giờ được thay bằng bài You raise me up. Tâm trạng nó ngày một nặng nề hơn khi nghe bài này.

- Em ko biết đâu. Con trai….. yếu đuối hơn con gái rất nhiều. Họ không phân biệt được tình cảm của mình ngay được – Ray nói, ánh mắt nhìn xa xăm về một nơi nào đó – chỉ có khi có một người con gái kéo họ dậy…. thì họ mới có thể là chính mình…. mới có thể đứng trên đỉnh núi mà công khai người con gái mình yêu, vì vậy,đng vội vàng kết tội anh ta khi chưa biết anh ta đối với mình là như thế nào.

.
.
.

When I am down and, oh my soul, so weary (Khi

anh nản lòng và tâm hồn anh rã rời)

When troubles come and my heart burdened be (Khi khó khăn ập đến và trái tim nặng trĩu)

Then, I am still and wait here in the silence (Khi đó, anh bất động và chờ đợi trong im lặng)

Until you come and sit awhile with me (Cho tới khi em đến và ngồi với anh)

You raise me up, so I can stand on mountains (Em nâng đỡ anh, vì vậy mà anh có thể đứng trên những đỉnh núi)

You raise me up, to walk on stormy seas (Em nâng đỡ anh, để anh có thể đi trên biển, giữa trời giông bão)

I am strong, when I am on your shoulders (Anh mạnh mẽ khi anh được dựa vào vai em)

.
.
.

Giai điệu bài You raise me up vẫn đều đều vang lên kéo cả nó và Ray vào im lặng. Start Love, có thật là như Ray nói không?

+++++++++

- Cũng khá muộn rồi, để anh đưa em về – Ray đứng dậy chuẩn bị đồ đạc đi về

- Không cần đâu, em tự đi được

- Ngoài đường bây giờ nhiều thành phần nguy hiểm lắm, con gái đi một mình vào ban đêm không sợ sao?

- Chứ đi cùng một tên con trai lạ hoắc lạ huơ thì không nguy hiểm chắc – nó bật cười – em đùa vậy thôi chứ ai làm gì được em.

- Em học võ à??? – Ray hỏi với ánh mắt thán phục.

- Hì, vâng.

- Nhưng mà dù sao anh cũng muốn biết nhà em, có gì lần sau đến rủ em đi chơi – Ray kiếm cớ đưa nó về nhà.

Trang: « 12349 »
Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp Admin nâng cao chất lượng bài viết!
Đánh giá ( - )

XtCAT -:- 404

0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49983044
Visits Today: 56336
This Week: 484805
This Month: 1977490

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

.png" alt="vote" />

XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49983044
Visits Today: 56336
This Week: 484805
This Month: 1977490

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

/ XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49983063
Visits Today: 56355
This Week: 484824
This Month: 1977509

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

- phiếu
Chia sẻ: SMS Google Zing Facebook Twitter
Link:
BBcode:
↑↑ Bài Viết Cùng Chuyên Mục
Truyện Tình CảmSock tình – chương 13
[ Hôm: 2015-06-17 - Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49983071
Visits Today: 56363
This Week: 484832
This Month: 1977517

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

]
Truyện Tình CảmSock tình – chương 12
[ Hôm: 2015-02-02 - Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49983078
Visits Today: 56370
This Week: 484839
This Month: 1977524

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

]
Truyện Tình CảmSock tình – chương 11
[ Hôm: 2015-02-02 - Xem: ]
Truyện Tình CảmSock tình – chương 10
[ Hôm: 2015-02-02 - Xem: ]
Truyện Tình CảmSock tình – chương 9
[ Hôm: 2015-02-02 - Xem: ]
[ » Xem thêm...]
Bài viết ngẫu nhiên
» Tin Nhắn Thứ 1000: Làm Vợ Anh Nhé
» Teen Việt sociu (Part 1)
» Thảo Ngọc trắng xinh
» Siêu mẫu Lê Thu An diện bikini khoe đường cong nóng bỏng
» Lý do cho một tình yêu
Tags: , Đọc, Truyện, Teen, -, Này, anh!, Tôi, không, phải, , ôsin,
Wap Whynotme, wap truyen teen vung tau, wap 72vip, wap truyen vung tau, wap hs thpt hoa binh, wap doc truyen vung tau, wap devil phu
▂█▄ Thống Kê Wapsite

- Xem:
- Url đang xem: http://whynotme.wap.sh/xem?id=nay-anh-toi-khong-phai-la-osin.1&p=2
- Tải trang mất: 0.0004 giây
- Lượt xem: đang xem 1, hôm nay 11 , tuần 103, tháng 294, tổng 19704604120
- Xếp hạng: 2 (98.76%)
- Đánh giá: Bài viết xuất sắc!
Từ Khoá Tìm Kiếm Google:

Wap vung tau , Wap doc truyen vung tau, wap whynotme , wap truyen teen vung tau, wap vung tau vip, wap whynotme hay , wap hs thpt hoa binh , wap 72vip
Tìm Trong Trang:
DMCA.com Protection Status







The Soda Pop